Chúng ta không biết vũ trụ được hình thành ra sao
Số lượng xem: 163

Vũ trụ vượt quá tầm vóc và trí hiểu của con người, mặc dù những gì còn sót lại trên các tấm đá, da lừa, tấm gỗ cũng chỉ cho chúng ta lờ mờ về sự sống đã tồn tại.

Khoa học ngày nay, với những tìm tòi khám phá của mình, đưa ra rất nhiều giả thuyết, có những giả thiết táo bạo như Big Bang, rồi dùng các mô hình tính toán hiện đại để kiểm nghiệm những giả thuyết ấy..

Sự thật là vũ trụ quá to lớn. Khoa học của nhân loại trên Trái Đất còn không biết các hành tinh khác có con người hay không, và họ có những thành tựu như chúng ta không.

Chúng ta cứ tưởng tượng, tàu Voyager 1 của NASA bay ra khỏi Hệ Mặt Trời hơn 48 năm, đi được quãng đường khoảng 23 tỷ km, tương đương quãng đường vòng quanh Trái Đất hơn nửa triệu lượt.

Trong vũ trụ có hàng tỷ thiên hà, và mỗi thiên hà lại có vô số hành tinh. Số hành tinh chúng ta biết đến có lẽ vẫn rất hữu hạn. Nếu chúng không phát sáng như những đốm nhỏ li ti xa tít trong thiên hà, chúng ta cũng không thể biết để mà tìm.

 

 

Khoa học kỹ thuật có lẽ là thứ “ảo thuật” trong tự nhiên, do Đấng Sáng Tạo trao cho con người như một món quà để tìm kiếm, thách thức và trưởng thành.

Nếu mọi thứ trên Trái Đất này không cần động chân, động tay, không cần suy nghĩ, và con người chỉ có ăn, sinh hoạt rồi lăn ra ngủ, liệu chúng ta còn thấy ý nghĩa sống không? Liệu con người có chịu đựng được bao lâu trong một nơi chỉ còn lại bản năng?

Sự sống có lẽ hữu ích nhất ở chỗ nó khiến chúng ta thấy ý nghĩa, thấy rằng mọi thứ xung quanh không phải cứ muốn là trở thành của ta.

Có lẽ các nhà khoa học uyên bác từ thời xa xưa, khi còn ghi chép bằng hình vẽ trên đá, trên gỗ, viết lên tấm da, đã để lại cho chúng ta một điều: sự sống đã tồn tại từ rất lâu trên Trái Đất, có lẽ từ khi Trái Đất hình thành, khi vũ trụ bắt đầu.

Ở các niềm tin khác nhau, con người nhìn về nơi mình được tạo ra, được sinh ra bởi một “thần” nào đó, và khi họ tin, họ thờ phụng các vị thần ấy.

 

 

Trong Thiên Chúa giáo, các sách Thánh Kinh Cựu Ước, vốn được người Do Thái sử dụng, trình thuật rằng vũ trụ do Thiên Chúa tạo ra, với những mô tả rất đơn sơ.

Sách Sáng Thế chương 1 nói rằng Thiên Chúa không chỉ dựng nên trời đất, ánh sáng, cây cỏ và muôn loài, mà còn dựng nên các tinh tú và các vì sao.

Đoạn liên quan nằm ở St 1,14-18:

Thiên Chúa phán: “Phải có những vầng sáng trên vòm trời để phân rẽ ngày với đêm, làm dấu chỉ cho các đại lễ, ngày và năm.”
Thiên Chúa làm ra hai vầng sáng lớn: vầng sáng lớn hơn để cai quản ban ngày, vầng sáng nhỏ hơn để cai quản ban đêm; và Người làm ra các vì sao.
Thiên Chúa đặt chúng trên vòm trời để chiếu sáng mặt đất, cai quản ngày và đêm, và phân rẽ ánh sáng với bóng tối.
Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp.

Và Người cũng tạo ra con người để cai quản và làm chủ chúng.

Chúng ta đã trải qua bao ngàn năm, thậm chí hàng tỷ năm, qua hàng ngàn thế hệ. Chúng ta vẫn đang làm công việc tìm kiếm và khám phá công trình của Chúa, Đấng Sáng Tạo muôn vật, muôn loài.

Đối với các Kitô hữu, nhiệm mầu của Thiên Chúa vượt khỏi trí hiểu của thời gian và không gian. Những gì Chúa ban đều được ghi chép trong Sách Thánh. Vì thế, dù thời đại thay đổi, dù khoa học có thể bay nhanh gấp nhiều lần Voyager 1, thì chúng ta vẫn ở đó, trên Trái Đất này hay một vài hành tinh nào khác. Ngài để chúng ta đứng vững trên địa cầu, dù dải thiên hà đang chuyển động với tốc độ khoảng 600 km mỗi giây và Trái Đất quay quanh Mặt Trời với tốc độ khoảng 30 km mỗi giây, tức khoảng 107.000 km mỗi giờ.

 

Sưu tầm & biên soạn

 

BÀI ĐĂNG
TAGS
Chúng ta không biết vũ trụ được hình thành ra sao

Vũ trụ vượt quá tầm vóc và trí hiểu của con người, mặc dù những gì còn sót lại trên các tấm đá, da lừa, tấm gỗ cũng chỉ cho chúng ta lờ mờ về sự sống đã tồn tại.

Khoa học ngày nay, với những tìm tòi khám phá của mình, đưa ra rất nhiều giả thuyết, có những giả thiết táo bạo như Big Bang, rồi dùng các mô hình tính toán hiện đại để kiểm nghiệm những giả thuyết ấy..

Sự thật là vũ trụ quá to lớn. Khoa học của nhân loại trên Trái Đất còn không biết các hành tinh khác có con người hay không, và họ có những thành tựu như chúng ta không.

Chúng ta cứ tưởng tượng, tàu Voyager 1 của NASA bay ra khỏi Hệ Mặt Trời hơn 48 năm, đi được quãng đường khoảng 23 tỷ km, tương đương quãng đường vòng quanh Trái Đất hơn nửa triệu lượt.

Trong vũ trụ có hàng tỷ thiên hà, và mỗi thiên hà lại có vô số hành tinh. Số hành tinh chúng ta biết đến có lẽ vẫn rất hữu hạn. Nếu chúng không phát sáng như những đốm nhỏ li ti xa tít trong thiên hà, chúng ta cũng không thể biết để mà tìm.

 

 

Khoa học kỹ thuật có lẽ là thứ “ảo thuật” trong tự nhiên, do Đấng Sáng Tạo trao cho con người như một món quà để tìm kiếm, thách thức và trưởng thành.

Nếu mọi thứ trên Trái Đất này không cần động chân, động tay, không cần suy nghĩ, và con người chỉ có ăn, sinh hoạt rồi lăn ra ngủ, liệu chúng ta còn thấy ý nghĩa sống không? Liệu con người có chịu đựng được bao lâu trong một nơi chỉ còn lại bản năng?

Sự sống có lẽ hữu ích nhất ở chỗ nó khiến chúng ta thấy ý nghĩa, thấy rằng mọi thứ xung quanh không phải cứ muốn là trở thành của ta.

Có lẽ các nhà khoa học uyên bác từ thời xa xưa, khi còn ghi chép bằng hình vẽ trên đá, trên gỗ, viết lên tấm da, đã để lại cho chúng ta một điều: sự sống đã tồn tại từ rất lâu trên Trái Đất, có lẽ từ khi Trái Đất hình thành, khi vũ trụ bắt đầu.

Ở các niềm tin khác nhau, con người nhìn về nơi mình được tạo ra, được sinh ra bởi một “thần” nào đó, và khi họ tin, họ thờ phụng các vị thần ấy.

 

 

Trong Thiên Chúa giáo, các sách Thánh Kinh Cựu Ước, vốn được người Do Thái sử dụng, trình thuật rằng vũ trụ do Thiên Chúa tạo ra, với những mô tả rất đơn sơ.

Sách Sáng Thế chương 1 nói rằng Thiên Chúa không chỉ dựng nên trời đất, ánh sáng, cây cỏ và muôn loài, mà còn dựng nên các tinh tú và các vì sao.

Đoạn liên quan nằm ở St 1,14-18:

Thiên Chúa phán: “Phải có những vầng sáng trên vòm trời để phân rẽ ngày với đêm, làm dấu chỉ cho các đại lễ, ngày và năm.”
Thiên Chúa làm ra hai vầng sáng lớn: vầng sáng lớn hơn để cai quản ban ngày, vầng sáng nhỏ hơn để cai quản ban đêm; và Người làm ra các vì sao.
Thiên Chúa đặt chúng trên vòm trời để chiếu sáng mặt đất, cai quản ngày và đêm, và phân rẽ ánh sáng với bóng tối.
Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp.

Và Người cũng tạo ra con người để cai quản và làm chủ chúng.

Chúng ta đã trải qua bao ngàn năm, thậm chí hàng tỷ năm, qua hàng ngàn thế hệ. Chúng ta vẫn đang làm công việc tìm kiếm và khám phá công trình của Chúa, Đấng Sáng Tạo muôn vật, muôn loài.

Đối với các Kitô hữu, nhiệm mầu của Thiên Chúa vượt khỏi trí hiểu của thời gian và không gian. Những gì Chúa ban đều được ghi chép trong Sách Thánh. Vì thế, dù thời đại thay đổi, dù khoa học có thể bay nhanh gấp nhiều lần Voyager 1, thì chúng ta vẫn ở đó, trên Trái Đất này hay một vài hành tinh nào khác. Ngài để chúng ta đứng vững trên địa cầu, dù dải thiên hà đang chuyển động với tốc độ khoảng 600 km mỗi giây và Trái Đất quay quanh Mặt Trời với tốc độ khoảng 30 km mỗi giây, tức khoảng 107.000 km mỗi giờ.

 

Sưu tầm & biên soạn